Blog

Kể về một kỉ niệm của bản thân (7 mẫu) – Văn 6

19

Những kỉ niệm sẽ trở thành hành trang quý giá trong cuộc đời của mỗi người. Chính vì vậy, Download.vn sẽ cung cấp Bài văn mẫu lớp 6: Viết bài văn kể về một kỉ niệm của bản thân.

Kể về một kỉ niệm của bản thân

Tài liệu bao gồm dàn ý và 7 bài văn mẫu, dành cho học sinh lớp 6. Mời tham khảo nội dung chi tiết dưới đây để có thêm ý tưởng cho bài viết của mình.

Dàn ý kể về một kỉ niệm của bản thân

1. Mở bài

Dẫn dắt, giới thiệu khái quát về kỉ niệm em định kể.

2. Thân bài

  • Địa điểm và thời gian xảy ra câu chuyện, các nhân vật liên quan.
  • Diễn biến câu chuyện từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc (Chú ý các sự việc, hành động, ngôn ngữ… đặc sắc đáng nhớ).
  • Nêu điều làm em nhớ hay vui buồn, xúc động.

3. Kết bài

  • Nêu cảm nghĩ của em về kỉ niệm hoặc bài học rút ra từ kỉ niệm đó.
  • Nói lên mong ước từ kỉ niệm ấy.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 1

Những kỉ niệm của tuổi học trò chắc hẳn là vô cùng đẹp đẽ và quan trọng. Đối với tôi cũng vậy, cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ đến những kỉ niệm của ngày đầu đi học.

Hôm ấy, tôi đã thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị sách vở thật đầy đủ. Đúng bảy giờ, ông nội chở tôi đến trường trên chiếc xe đạp vốn đã rất thân quen. Bầu trời hôm nay dường như cao và xanh hơn mọi ngày. Tôi ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường mà lòng cảm thấy bồi hồi. Đường phố cũng trở nên tấp nập hơn. Tôi nhìn thấy rất nhiều bạn học sinh trong bộ quần áo mới, ngồi phía sau bố, mẹ. Khuôn mặt của các bạn vừa có chút lo âu, vừa có chút háo hức. Không chỉ vậy còn có các anh chị lớp trên đạp xe trên con đường, trò chuyện cùng bạn bè rất vui vẻ.

Dù đã đến trường nhận lớp và được làm quen với thầy cô, bạn bè trước đó. Nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng háo hức. Tôi mặc bộ đồng phục mới, đi đôi dép mà mẹ đã tặng cho và cùng ông nội bước vào trường. Cô giáo đã đứng chờ ở đầu hàng của lớp tôi để đón các bạn học sinh. Tôi chào tạm biệt ông và ngồi vào chỗ theo sự sắp xếp của cô. Buổi lễ khai giảng diễn ra thật trịnh trọng với lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, lời phát biểu của anh chị học sinh cuối cấp và của một bạn học sinh lớp Một. Cuối buổi lễ, thầy hiệu trưởng đã thay mặt thầy cô đánh tiếng trống khai trường. Khi nghe tiếng trống ấy, tôi cảm thấy bồi hồi và thật xúc động.

Sau khi kết thúc buổi lễ khai giảng, tôi cùng các bạn đi theo hàng vào lớp. Buổi học đầu tiên diễn ra với bài tập đọc. Chúng tôi chăm chú lắng nghe tiếng cô giáo giảng bài. Sau đó, cô giáo yêu cầu cả lớp đọc đồng thanh theo cô. Giọng đọc của cả lớp nghe thật to và rõ ràng. Những tiết học tiếp theo diễn ra cũng rất vui vẻ và thú vị. Tôi còn hăng hái giơ tay phát biểu và được cô giáo khen nữa. Điều đó khiến tôi rất hạnh phúc. Đến chiều về, khi gặp lại ông nội sau một ngày học, tôi hân hoan kể cho ông nghe những câu chuyện ở lớp học. Ông còn khen và thưởng cho tôi một que kem thật to vì sự cố gắng của mình.

Những kỉ niệm về ngày đầu đi học thật tuyệt vời biết bao. Đó chính là hành trang đẹp đẽ để em bước tiếp trong những năm tháng học trò sắp tới.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 2

Trong cuộc đời, chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ. Đối với tôi, những kỉ niệm khiến tôi cảm thấy ấn tượng nhất chính là bên cạnh bạn bè, thầy cô dưới mái trường tiểu học.

Ngôi trường của tôi là trường tiểu học duy nhất của xã. Ngày đầu tiên bước vào trường học, tôi cảm thấy rất ấn tượng. Ngôi trường của em rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vẫy chào chúng em tới trường. Bước qua cổng trường, em đã gặp ngay bác trống nằm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say.

Mới ngày nào còn bỡ ngỡ, mà năm năm học trôi qua thật nhanh. Tôi đã trải qua rất nhiều kỉ niệm đẹp bên thầy cô, bạn bè. Mỗi giờ học căng thẳng nhưng rất bổ ích. Mỗi giờ giải lao sôi động cùng với bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, đá cầu… Thật nhiều kỉ niệm mà tôi không thể nhớ được hết.

Nhưng đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ nhất một kỉ niệm xảy ra khi tôi học lớp 2. Hôm ấy vào giờ ra chơi, chúng tôi rủ nhau chơi đá cầu. Cả nhóm đang chơi vui vẻ thì bỗng có tiếng nói: “Các bạn cho tôi cùng chơi với được không?”. Thì ra là Hạnh – người bạn mới chuyển đến từ một tuần trước. Trong ấn tượng của tôi, Hạnh là một người bạn hiền lành, nhưng khá nhút nhát. Đã chuyển đến một tuần nhưng Hạnh vẫn chưa hòa nhập được với lớp. Vậy mà hôm nay, Hạnh lại chủ động đề nghị được chơi cùng khiến chúng tôi cảm thấy rất bất ngờ. Cả nhóm không ai bảo ai, nhìn nhau mỉm cười rồi cùng hô to: “Đồng ý”. Khi bắt đầu trò chơi, chúng tôi chia ra làm hai đội thi đấu với nhau. Tôi cùng đội với Hạnh. Điều kỳ lạ là Hạnh tuy dáng người nhỏ bé lại không cao nhưng rất nhanh nhẹn và khéo léo. Đội của tôi liên tiếp dành chiến thắng trong cuộc đấu. Điều đó khiến tôi rất hạnh phúc. Và sau buổi ra chơi hôm đó, Hạnh đã trở nên hòa đồng hơn. Còn tôi thì tìm được một người bạn mới. Tôi và Hạnh đã trở thành bạn tốt của nhau.

Thời gian trôi qua thật nhanh, khi lên cấp hai, gia đình tôi chuyển nhà đi rất xa. Tôi không còn được gặp những người bạn cũ nữa. Đối với tôi, những kỉ niệm đẹp đẽ hồi cấp một sẽ còn mãi trong tâm trí.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 3

“ Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm. Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô. Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn. Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha. Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa…” – Đó là những lời ca trong bài hát “Mong ước kỉ niệm xưa” gợi nhắc cho mỗi người về kỉ niệm của tuổi học trò.

Tôi còn nhớ như in về ngày đầu tiên bước chân vào mái trường Trung học cơ sở. Đó là một ngày mùa thu ấm áp, ánh nắng vàng ươm. Ngôi trường cấp hai của tôi là (tên trường) có tuổi đời đã năm mươi năm. Tôi cảm thấy rất tự hào khi được là học sinh của một ngôi trường có bề dày truyền thống như vậy.

Buổi sáng hôm đó, chúng tôi đến nhận lớp, gặp mặt thầy cô chủ nhiệm và làm quen với bạn bè của khối học sinh lớp 6. Sau khi tập trung dưới sân trường nghe thầy tổng phụ trách phổ biến những nội quy của nhà trường. Chúng tôi sẽ xem danh sách lớp học ở bảng tin. Lớp của tôi nằm ở dãy nhà bên trái của cổng trường, tầng thứ hai. Khi bước vào trong lớp, tôi nhìn thấy chiếc bảng đen, hộp phấn trắng, những chiếc bàn học sinh được kê rất gọn gàng. Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm xúc thật kì lạ, vậy là năm học sắp tới, phòng học này sẽ trở thành một ngôi nhà thứ hai của tôi.

Lớp học rất khang trang, sạch sẽ. Tôi vui vẻ bắt chuyện với các bạn trong lớp. Một lát sau, cô giáo chủ nhiệm của lớp tôi bước vào lớp. Trước hết, cô tự giới thiệu về bản thân mình. Sau đó, cô giới thiệu về chương trình học của lớp sáu. Sau đó, chúng tôi có một buổi làm quen ngắn với các thành viên trong lớp. Buổi làm quen diễn ra thật sôi nổi và vui vẻ. Trong ấn tượng của mình, cô giáo chủ nhiệm của lớp tôi vô cùng nhiệt tình. Các bạn trong lớp đều rất dễ mến, hòa đồng.Khi về nhà, tôi đã hy vọng rằng những năm tháng học tập dưới mái trường này sẽ trôi qua thật ý nghĩa.

Kỉ niệm này thật đáng trân trọng trong kí ức về tuổi học trò. Tôi sẽ lưu lại trong trí nhớ của mình để làm thành hành trang quý giá bước tương lai.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 4

Mỗi lần về quê chơi, tôi đều có những kỉ niệm thật đẹp. Tất cả trở thành một dấu ấn đáng nhớ của tuổi thơ tôi.

Năm học kết thúc, kì nghỉ hè đã đến. Tôi được bố mẹ cho về quê ngoại chơi. Tôi sẽ được ở đó chơi suốt ba tháng hè. Và tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ bên ông bà ngoại, hay nhóm bạn hàng xóm. Đó là những buổi sáng thức dậy thật sớm để cùng ông đi dạo trên cánh đồng lúa mênh mông, cảm nhận hương thơm của bông lúa mới. Đó là những bữa cơm ngon lành mà bà ngoại nấu, dù giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương của bà. Đó là những buổi chiều cùng đám bạn trong xóm đi thả diều, bắt cá… ngoài đồng.

Hôm đó là một ngày nắng chói chang. Nhóm trẻ con chúng tôi rủ nhau đi ra sông thi bơi. Cuộc thi đấu dường như diễn ra rất sôi nổi. Cuộc đấu lúc này chỉ còn lại hai người, tôi và Hùng. Chúng tôi là những đối thủ ngang sức ngang tài. Điều đó khiến tôi và Hùng không ưa nhau lắm.

Sau khi trọng tài thổi còi bắt đầu hiệp đấu. Chúng tôi ra tư thế chuẩn bị vào cuộc đua. Tiếng hô hào, cổ vũ vang vọng khắp con sông. Cả hai không ai chịu kém ai vẫn đang bơi song song nhau. Bỗng nhiên tôi bơi chậm lại rồi dần tụt lùi phía sau. Chân tôi bị chuột rút nên không cử động được. Lúc này, tôi chỉ còn biết đập tay vùng vẫy, uống không biết bao nhiêu là nước. Có tiếng ai hoảng hốt kêu lên: “Hình như thằng Tùng bị chuột rút rồi”. Nhanh như cắt Hùng cách không xa liền lao vào cứu tôi. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm khi cả hai lên bờ an toàn.

Cuộc thi đã kết thúc bằng một tiết mục cứu người đầy ngoạn mục. Ai cũng cảm thấy ngưỡng mộ về tinh thần nghĩa hiệp của Hùng. Tuy đó là một trận thi đấu không do chúng tôi tổ chức ra thôi. Nhưng ai cũng cảm thấy khâm phục tấm lòng của Hoàng. Và tin chắc rằng trong tương lai, Hùng có thể trở thành một vận động viên bơi lội cừ khôi nếu cậu ấy đam mê nó. Qua kỉ niệm lần đó, tôi và Hùng cũng trở nên thân thiết hơn.

Một kỉ niệm đáng nhớ của tôi trong lần về thăm quê. Nhưng nhờ có vậy, tôi đã có được một tình bạn thật đẹp.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 5

Trong cuộc sống, kỉ niệm thật đáng trân trọng. Nó đã trở thành một hành trang quý giá với chúng ta. Và cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ mãi những kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học.

Đó là một buổi sáng mùa thu thật đẹp. Bầu trời cao vời vợi, xanh thẳm. Tôi đã thức dậy từ rất sớm. Sau khi chuẩn bị sách vở đầy đủ, mẹ đã đưa tôi đến trường. Tôi còn nhớ lúc đó mình đã cảm thấy rất hồi hộp. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi học. Trường tiểu học nằm ở cách nhà của tôi không xa. Chính vì vậy, con đường đi học này, tôi đã không còn xa lạ nữa. Nhưng hôm nay, tôi lại cảm thấy thật đặc biệt.

Khoảng mười lăm phút thì đến trường. Ngôi trường Tiểu học hiện ra trước mặt tôi thật rộng lớn và đẹp đẽ. Khi bước vào sân trường, tôi cảm thấy có chút sợ sệt nên chỉ biết đi sau mẹ. Trong sân trường có rất nhiều bạn học sinh, thầy cô và các bậc phụ huynh đưa con đến trường. Sau khi xem danh sách dán trên bảng thông tin, mẹ đã đưa tôi lên lớp. Lớp học của tôi nằm ở tầng hai, phòng số 18. Cô giáo đã đợi ở cửa lớp để đón chúng tôi. Khi bước vào lớp học, tôi bỗng cảm thấy ngập ngừng không muốn tạm biệt mẹ. Cô giáo đã cầm tay tôi rồi vỗ về và đưa tôi vào lớp. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh của cô – xinh đẹp và hiền dịu.

Buổi học đầu tiên diễn ra rất vui vẻ. Những bài học đánh vần, những con số và phép toán… được học mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ. Nhưng có lẽ nhớ nhất đó là giọng nói nhẹ nhàng của cô giáo khi giảng bài. Một ngày trôi qua thật nhanh, phải chia tay lớp học khiến tôi cảm thấy khá tiếc nuối. Trên đường về nhà, tôi đã kể cho mẹ nghe về ngày hôm nay – ngày đầu tiên đi học.

Kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học thật quý giá đối với tôi. Tôi sẽ còn nhớ mãi về nó như một điều đẹp đẽ trong quãng đời học sinh của mình. Ngày đầu tiên đi học mà ai cũng từng trải qua.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 6

Những kỉ niệm luôn để lại cho mỗi người nhiều cảm xúc. Một trong những kỉ niệm mà em còn nhớ mãi đó là về người bạn thân nhất của em – Minh Hà.

Em và Minh Hà là bạn của nhau từ lúc còn học Tiểu học. Việc xảy ra khi em và Hà đang học lớp năm. Hôm ấy là chủ nhật nên em đến nhà Minh Hà chơi. Em đã lên phòng của Hà trước để chờ bạn. Khi em đang ngồi trên bàn học đọc sách thì vô tình nhìn thấy một quyển sổ. Em liền cầm lấy xem. Thì ra đó là nhật kí của Hà. Em cảm thấy rất tò mò. Tranh thủ khi Minh Hà chưa lên, em lén mở cuốn nhật ký ra đọc. Vì quá chăm chú đọc mà em không biết rằng Minh Hà đang đứng trước cửa.

Bỗng nhiên, Minh Hà hét lên:

– Sao cậu lại đọc trộm nhật ký của tớ?

Lúc đó, em thấy Minh Hà rất tức giận. Em vội gập cuốn sổ vào, nhìn Minh Hà ấp úng:

– Tớ… xin… lỗi…

Chưa kịp nói hết câu thì Hà đã đi xuống nhà. Em cảm thấy vô cùng hối hận. Em rất muốn nói lời xin lỗi, nhưng lại sợ bạn còn giận. Bởi vậy, em liền đi xuống nhà, rồi ra về.

Về đến nhà, em liền gọi điện cho Hà để xin lỗi. Nhưng mẹ của bạn nói Hà không muốn nghe máy. Em vô cùng lo lắng, tự nhủ ngày mai sẽ đến xin lỗi Hà. Sáng hôm sau, em đến thật sớm. Khi nhìn thấy bạn, em đã chạy đến:

– Hà ơi, cho tớ xin lỗi nhé!

– Minh này, tớ cũng xin lỗi vì hôm qua đã quát bạn nhé!

– Không đâu, tớ đã có lỗi khi đọc trộm nhật ký của cậu. Ai cũng có quyền tức giận khi gặp phải tình huống này. Tớ mong chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt của nhau.

Hà mỉm cười nhìn em. Cả hai đã bắt tay nhau để làm hòa. Chúng em càng thêm thân thiết hơn.

Đây là một kỉ niệm đáng giá của em. Em cũng nhận ra được một bài học quý giá cho bản thân mình trong tình bạn.

Kể về một kỉ niệm của bản thân – Mẫu 7

Ngày khai giảng rất quan trọng trong cuộc đời của mỗi học sinh. Tôi đã tham dự nhiều buổi lễ khai trường khác nhau, nhưng tôi cảm thấy ấn tượng nhất với ngày khai trường vào năm học lớp 5.

Thời gian trôi qua thật nhanh, tôi đã gắn bó với ngôi trường tiểu học được bốn năm. Đây sẽ là buổi lễ khai giảng cuối cùng của tôi dưới mái trường thân yêu. Bởi vậy, tôi cố gắng đến trường thật sớm. Bảy giờ sáng, tôi đã có mặt ở trường. H ôm nay, ngôi trường thật đẹp. Sân trường sạch sẽ. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Trên sân khấu có treo một tấm băng rôn màu xanh. Ở đó có gắn dòng chữ màu trắng: “LỄ KHAI GIẢNG” ở chính giữa. Phía bên dưới là tên trường “Tiểu học….”. Hai bên sân khấu cũng được treo những lá cờ đỏ thắm. Chiếc trống nằm im một góc. Nó được trang trí bằng một chiếc nơ màu đỏ rất đẹp.

Buổi lễ khai giảng bắt đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Mở đầu là các tiết mục văn nghệ chào mừng lễ khai giảng. Sau đó là phần diễu hành của các em học sinh lớp một. Khi nhìn thấy khuôn mặt bỡ ngỡ của các em, tôi lại nhớ đến hình ảnh của mình trước đây. Sau khi tiến hành lễ chào cờ, tất cả các học sinh được yêu cầu ổn định trật tự để nghe lời phát biểu của cô hiệu trưởng. Giọng cô trầm ấm mà trang nghiêm, khiến cho tôi cảm thấy rất xúc động. Những lời dặn dò của cô hiệu trưởng về một năm học mới bổ ích khiến tôi có thêm động lực để cố gắng.

Buổi lễ kết thúc bằng hồi trống chào mừng năm học mới. Đó là một hồi trống trang nghiêm nhất, vang vọng nhất mà tôi từng nghe; nó vang lên trong không khí im phăng phắc, nghiêm trang và hồi hộp. Vậy là năm học cuối cùng của tôi dưới mái trường tiểu học thân yêu đã bắt đầu. Tôi sẽ trân trọng khoảng thời gian quý giá này.

Khi nhắc về những kỉ niệm ngày khai trường, trong lòng tôi lại nhớ đến những câu văn trong tác phẩm “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã từng đọc: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường”. Và kỉ niệm về ngày khai trường cuối cùng dưới mái trường Tiểu học đã trở thành một hành trang quý giá trong cuộc đời của tôi.

0 ( 0 bình chọn )

Ý kiến bạn đọc (0)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Bài viết liên quan

Bài viết mới

Remedies for Cat Colds

18 giờ 25 phút trước 23

Is it Safe to Walk Your Dog in Hot Weather?

18 giờ 34 phút trước 21

How to Bathe and Groom Your Puppy

18 giờ 41 phút trước 14

Wing Clipping | VCA Animal Hospital

18 giờ 43 phút trước 20

Xem thêm